Nếu không một lần bước qua

By

Israel những ngày cuối năm, tiết trời đang trong những ngày đông lạnh. Nếu không phải thức dậy vào lúc bốn rưỡi mỗi sáng thì hẳn là tôi cũng yêu mùa đông ở đây như ở nhà một năm trước.

Nếu có những chuyện đừng bao giờ ngoảnh nhìn lại thì cũng có những việc nên ngoái lại để xem đoạn đường ta đã đi qua, được và mất những gì.

Một năm trước, khi phải quyết định hoặc tiếp tục công việc hiện tại hoặc từ bỏ nó để tham gia chương trình thực tập, tự bản thân thấy khó khăn và đắn đo biết bao. Hàng loạt các câu hỏi, các viễn cảnh, các trường hợp được bản thân tự vẽ ra, tự hỏi mình. Bao trùm lên tất cả là một nỗi SỢ. Sợ mất đi công việc, vị trí mình đang có. Sợ gia đình, người thân phản đối. Sợ mang tiếng đi xuất khẩu lao động, sợ bla,bla,..Và sợ nhất là mình chọn SAI.

Nhưng khi bình tâm lại suy xét mọi thứ, tự vấn chính “con người” trong mình thay vì mang nỗi sợ kể cho người khác, tôi đã chọn tham gia chương trình. Và giờ đây, tôi biết rằng lựa chọn này là xứng đáng.

Nếu không bước ra ngoài lãnh thổ, ta không biết được thế giới rộng lớn ra sao. Rằng ta nhỏ bé và đất nước mình còn khiêm nhường biết chừng nào. Dẫu đi có vạn dặm vẫn thấy mình phải học hỏi nhiều.

Nếu không một lần chọn lựa khác đi, ta làm sao biết được tình cảm kia có là thật. Có những người, những mối quan hệ, ta cứ ngỡ là tri kỷ, là chân thành, là chỗ có thể nương nhờ nhưng đâu phải vậy. Nếu chẳng một lần làm “nghịch ý” người, ta đâu hiểu được tấm lòng của họ. Ta đâu thể cứ sống để làm vừa lòng ai.

Nếu không một lần đi xa, ta làm sao biết quý trọng những điều giản dị, thân thương. Bữa cơm gia đình, tiếng cười, giọng nói của người thân hay một cái trở nhẹ của thời tiết đều làm ta nhớ đến nao lòng.

Đi xa nhưng lại giúp ta tìm về được với chính con người của mình. Chỉ khi sống giữa một miền đất hoàn toàn xa lạ, khi trải qua mọi cảm xúc vui buồn, cô đơn, lạc lõng đến tột đỉnh đó, ta biết được ta là ai, ta cần gì và điều gì quan trọng nhất với ta.

Nếu không lao động hơn 12h mỗi ngày, khi dưới nắng nóng như đổ lửa, lúc là cái lạnh cắt da, ta đâu thể biết quý trọng đồng tiền kiếm bằng mồ hôi, công sức thực sự. Ta đâu biết được rằng bố mẹ đã vất vả như nào để nuôi lớn ta.

Nếu không một lần bước qua, ta làm sao biết ta mạnh mẽ như nào. Hãy đi để biết ta mang trong mình quá nhiều nỗi SỢ nhưng lại thiếu đi một lần can đảm DÁM dấn thân. Mọi thứ đều có cái giá, sự đánh đổi của nó, nhưng thực ra ta có quá ít giá trị thực sự để sợ mất. Bởi cuối cùng, sự mất và được cũng chỉ là do ta có đủ an nhiên để nhìn nhận?

Israel một chiều đầu năm, ngồi xem ảnh hội bạn học cấp 2 họp lớp. Tôi thấy mình chẳng thể nhớ mặt, gọi tên hết đám bạn. Ảnh chụp họp lớp mà nhìn sao giống ảnh chụp đại gia đình quá vậy, ai cũng tay bồng tay bế trẻ con, vợ chồng khoác tay nhau yêu là yêu. Nếu tôi mà ở nhà thì chắc hẳn là sẽ đứng lạc một mình giữa những ông bố, bà mẹ rồi. Lòng tự hỏi không biết nên buồn hay vui.

“Và bây giờ, Santiago đã bán đi bầy cừu của mình.”

___Israel, 01.2019___
#thưquán #AravaCfs #Israel2019 #Aravaconfession

You may also like

Hot News