Nhà người Arab

NGƯỜI Ả RẬP (ARAB) TẠI ISRAEL, THÊM MỘT GÓC NHÌN TỪ TU NGHIỆP SINH NÔNG NGHIỆP ISRAEL

By

Gặp được họ là duyên, kể về họ là nợ

Làm chung farm với mình, ngoài người Do Thái, người Thái, người Myanmar, còn có người Ả rập. Đối với mình đó là một điều may mắn vì mình lại được tiếp xúc thêm một văn hoá và tôn giáo mới nữa.

Người Arab ở Israel
Người Arab ở Israel

Người Ả rập đi làm theo một gia đình lớn. Sáng sáng, người đàn ông duy nhất của gia đình sẽ đánh một chiếc xe đi vòng vòng kéo một tập đoàn phụ nữ bao gồm vợ, chị/em gái, chị/em họ,… tới farm. Trong farm, họ được nhận mức lương và làm những công việc tương tự tụi mình, hoặc có khi là những việc nặng hơn, dơ hơn. Ví dụ như cùng trồng cây dâm cành, hoặc tụi mình trồng cây, người Ả rập sẽ đi dọn farm, nhổ cỏ,… việc dọn nhà vệ sinh cũng giao cho người Ả rập làm. Trong mắt quản lý người Do Thái, người Ả rập làm biếng hơn, làm ẩu hơn so với sinh viên; người Do Thái và người Ả rập chỉ giữ quan hệ công việc chứ ít khi bạn bè thân thiết. Trái ngược với quản lý người Do Thái bận rộn ít nói, giao việc xong lại tất tả đi làm việc khác, người Ả rập luôn vô tư hồn nhiên yêu đời, sáng trưa chiều gì cũng nói cười rổn rảng, làm tà tà, mệt hay làm biếng thì ngồi nghỉ xíu rồi làm tiếp, thỉnh thoảng oánh giá quản lý tốt/không tốt, xong lại vui tươi nói nói cười cười, bằng lòng với công việc. Vì vậy mà mình dễ thân thiết hơn…

 

Nhà người Arab
Nhà người Arab

Người Ả rập không thạo tiếng Anh. Người ta chỉ biết tiếng Arabic và tiếng Hebrew, cả 2 thứ tiếng đó mình lại đều không biết. Vậy là vốn giao tiếp của 2 bên với nhau gói ghém lại chắc không quá 20 từ ngữ. Lúc bọn mình mới qua người ta chủ động bắt chuyện, bày cho chào buổi sáng, chào buổi chiều, tạm biệt, cám ơn,… bằng tiếng Arabic. Mình lại là đứa tăng động nhất trong 6 đứa sinh viên, ai bày gì cũng học. Lúc đó mình còn chưa phân biệt được người Ả rập với Do Thái, tiếng Arabic với Hebrew, nên cứ hồn nhiên đem tiếng Arabic đi nói với người Do Thái 😂. Sau đó thì bắt mình thuộc tên từng người, rồi lại xin Whatsapp để liên lạc khi về nhà. Vốn giao tiếp không quá 20 từ ngữ thì liên lạc với nhau kiểu gì? Xin thưa, cuộc nói chuyện toàn là emoji cảm xúc 😃😆😅😂🤣😥😘😍🥰, rồi chia sẻ ảnh với video. Phụ nữ Ả rập chỉ xài Whatsapp là ứng dụng trò chuyện duy nhất, không được xài Facebook hay Instagram (trong khi nam giới vẫn được xài) nên lạc hậu không biết bắn tim là gì. Tới khi mình chỉ đưa 2 bàn tay đặt lên đầu là tim lớn, chụm 2 bàn tay trước ngực là tim vừa, 2 ngón cái và ngón trỏ áp vào nhau là tim nhỏ. Thế là người ta thích lắm, bất kể sáng trưa chiều, mỗi lần thấy mình đi ngang qua là kêu í ới, rồi cả đoàn đứng bắn tim qua lại ì xèo đùng mới cho đi tiếp. Tới khi thân thiết rồi thì mỗi buổi sáng vào farm sẽ ôm và hôn má hôn trán mình, hỏi là mày ăn tốt không ngủ ngon không, hôm nay sẽ nóng sẽ lạnh hay sẽ mưa,…

Rồi người Ả rập muốn mời bọn mình về nhà chơi, với vốn từ vựng chung ít ỏi của 2 bên thì phải làm thế nào? Người Ả rập sẽ nói tiếng Hebrew với quản lý người Do Thái, rồi nhờ dịch lại cho mình bằng tiếng Anh. Mình cảm thấy những người Ả rập đáng mến này vì quý bọn mình lắm mới rủ về nhà chơi, không thể có ý hại mình được, tuy vậy mang tiếng Ả rập vẫn hơi ngại, vẫn phải hỏi thăm cho chắc, hỏi quản lý người Do Thái là tao có nên đi không. Quản lý nữ thì kêu là mày cứ đi đi, chắc là sẽ thú vị lắm đó; quản lý nam thì kêu là ngoài giờ làm tao không quản, nhưng mà theo tao thì mày chỉ nên làm việc chung, đừng có làm bạn bè với họ. Vậy mới thấy thái độ của người Do Thái với người Ả rập, mỗi người mỗi khác. Mình thì muốn trải nghiệm càng nhiều văn hoá càng tốt, cơ hội hiếm có như vậy, không đi không được, bản thân việc đi Israel cũng là một sự liều lĩnh rồi, sự liều lĩnh của mình sẽ được trả công bằng những cảnh vật tươi đẹp. Vậy là quản lý Do Thái bắt người Ả rập phải hứa là không được để tụi mình ngủ qua đêm, và hôm sau phải đưa ảnh cho ổng coi.

Thức ăn của người Arab
Thức ăn của người Arab

Rồi ngày đẹp trời đầy háo hức ấy cũng tới. Ông chồng Ả rập quánh một chiếc xe tới rước bọn mình. Trên đường đi, ổng ghé lại một cửa hàng gia vị để mua đồ, mình thì được sung sướng nhìn ngắm thế giới gia vị phong phú nhiều hương vị và màu sắc, cả mấy cái thùng chứa gia vị cũng có hoạ tiết đẹp mắt, tranh thủ hít lấy hít để, chụp lấy chụp để. Cảm giác như được tham gia vào một tour du lịch của người bản địa mà lại còn hoàn toàn miễn phí, sướng quá sướng 🥰.

So với dân số thì diện tích Israel rất rộng, người Do Thái thường sống tập trung quây quần trong các moshav hoặc kibbutz, còn lại là đất trồng cây hoặc hoang mạc. Trên con đường về nhà ổng, giữa một bãi hoang mạc trống trơn, nổi lên một khung cảnh nhìn xa xa cảm giác như một bãi phế liệu với những chiếc ô tô cũ, những đống pallet ngổn ngang,… Tới gần thì đó là một ngôi nhà Ả rập, không biết gọi là nhà có đúng không, vì nó có diện tích của một ngôi nhà, nhưng lại có cảm giác tạm bợ từ những vật liệu như bạt nylon và tôn… Trước nhà vẫn có xe ô tô đậu, xung quanh nhà có 1 chuồng ngựa và 1 bầy gà. Ông chồng quánh xe vào đây để đón một em gái làm chung với mình tới chơi chung.

Quang cảnh xung quanh nơi ở của người Arab
Quang cảnh xung quanh nơi ở của người Arab

Tiếp theo là tới nhà của ổng ở thành phố Rahat, thành phố dành riêng cho người Ả rập. Có tới thành phố người Ả rập mới nhận ra người Do Thái sống gọn gàng sạch sẽ cỡ nào. Nơi này nhìn chung quy hoạch vẫn giống các thành phố Do Thái, nhưng nhỏ hơn, bụi bặm và lộn xộn hơn. Trẻ con Ả rập đang chạy nhảy tung tăng, thấy bọn mình tới thì đứng đơ ra dòm, y chang trẻ con Việt Nam thấy Tây vậy. Xe của người Ả rập rất lộn xộn, vỏ chai nước và đồ ăn vứt lăn lóc, nhưng nhà cửa lại rất gọn gàng; đặc biệt là những tấm thảm với họa tiết truyền thống trải khắp nhà, từ phòng khách tới phòng ngủ phòng bếp, làm mình mơ màng nghĩ tới tấm thảm bay của Aladin trong truyền thuyết.

Người Ả rập cũng giống người Do Thái, quý trọng gia đình và gia đình thường có nhiều con. Một ngôi nhà thường có nhiều tầng, là nơi sinh sống của nhiều thế hệ, nhưng không phải là chung sống như gia đình Việt Nam. Lúc còn nhỏ, con trai và con gái sẽ ngủ trong những phòng cạnh phòng ngủ của bố mẹ. Khi lớn lên, con gái lấy chồng về nhà chồng, con trai cưới vợ xong, hai vợ chồng sẽ sống ở tầng trên, có phòng khách phòng ngủ riêng nhà bếp riêng, cùng xây dựng một gia đình nhỏ trong một gia đình lớn. Cứ tiếp tục như vậy, mỗi gia đình nhỏ mỗi tầng, cho đến khi những đứa con trai lấy vợ sau không đủ tầng nữa thì phải xây một ngôi nhà khác. Đây cũng là một ý tưởng có thể xem xét, để những cặp vợ chồng mới cưới vừa được gần ba mẹ, vừa có không gian sinh hoạt riêng. Ngoài ra, đàn ông Ả rập vẫn được lấy nhiều vợ, nên có khi cuối tuần đến nhà chỉ thấy phụ nữ và trẻ em, còn người đàn ông thì đang cùng với một người phụ nữ khác, ở một ngôi nhà khác. Phụ nữ Ả rập buồn, nhưng đành cam chịu…

Một cửa hàng của người Arab
Một cửa hàng của người Arab

Ngày thứ 7 là lễ Shabbat, phụ nữ ăn mặc và trang điểm xinh đẹp, nhưng chỉ được để hở khuôn mặt, 2 bàn tay và 2 bàn chân. Phụ nữ Ả rập chỉ được để hở tóc hoặc mặc hở khoe body khi ở nhà mình, hoặc trong một sự kiện hoàn toàn không có đàn ông. Thế mới có cảnh mùa hè nóng bức đi tắm biển, trong khi người Do Thái đó đây toàn là bikini 2 mảnh với 6 múi, thì phụ nữ Ả rập vẫn kiên trì khăn trùm đầu với áo dài quần dài ngồi bên bờ nghịch nước, lúc đó mình thấy tội, thấy thương, thật sự…

Người Ả rập hiếu khách cực kì, mình tới là các thành viên trong nhà người già trẻ nhỏ ra chào đón, nói cười rôm rả ríu rít. Mọi người mời mình ăn bánh uống nước tới tấp, thấy mình bơ vơ không có ly nước trên tay là lại mời, từ sáng tới chiều mà mình được mời nước tới cả chục lần. Xong thì tranh thủ chụp hình mần kỉ niệm, selfie tá lả, mình nhủ bụng phen này có ảnh khoe Facebook để xem thiên hạ có trầm trồ. Ai ngờ chụp xong bắt mình hứa, là không được đăng hình lên bất cứ mạng xã hội nào, vì hình ảnh người phụ nữ Ả rập không được xuất hiện trên mạng xã hội… Tiếc…

Không chỉ đi thăm một nhà, bọn mình được dắt đi chơi từ nhà này tới nhà khác, nhà nào cũng giành, nhà nào bọn mình cũng được tham quan giới thiệu từ phòng khách phòng ngủ phòng bếp, xem cấu trúc lối sống như thế nào, xem cách ăn mặc nấu nướng như thế nào… Rồi lúc về lại được cho biết bao nhiêu là quà. Kêu ổng chở về, ổng không chịu chở về ngay, mà ghé qua thăm nhà ngoại, được mời uống trà ăn bánh nướng nhân chà là, rồi sợ bọn mình đói mà nướng cho mỗi đứa một ổ bánh mì; rồi lại ghé qua tiệm bánh pizza của thằng em cùng cha khác mẹ, kêu nó nướng bánh cho bọn mình đem về, mình nhất định từ chối tao no lắm rồi; rồi lại ghé tiệm dưa hấu mua một quả cho bọn mình mang về mới chịu.

Một cái tòa nhà gì đó mà mình không biết
Một cái tòa nhà gì đó mà mình không biết

Lúc mình sắp về nước cũng cho quà mình nhiều ơi là nhiều, kêu “H ơi, đừng về” rồi rơm rớm khóc, làm mình cũng nức nở theo…

Sưu tầm

You may also like

Hot News