Góc nhìn về “lao động 5 năm” Việt Nam tại Israel

By

Một đêm khuya vắng lặng nơi đất khách quê người, bên trong là căn phòng được sưởi ấm cúng, ngoài trời là cơn mưa lạnh đầu mùa hiếm hoi của miền sa mạc đầy nắng, gió và cát này, mình đã lặng đi khi đọc và nghe những tin tức về chiếc container “tử thần” chở 39 người chết trên đường di cư bất hợp pháp sang Anh mà có thể phần lớn trong số đó là người Việt. Trong không gian vắng lặng này, cái cảm giác chua xót trào dâng và thấy sống mũi mình cay cay, một cái cảm giác gì đó mà mình thật khó có thể diễn tả sao cho hết.
Nghĩ đến cuộc sống của mình bên Israel này, 2 năm không phải là ngắn cũng chẳng phải là dài, những điều mắt thấy, tai nghe cũng nhiều khiến mình không thể dừng suy nghĩ. Có lẽ chẳng cứ ở Anh, mà ở bất cứ đất nước nào phát triển, thì ẩn khuất sau đó cũng có những cộng đồng người Việt mình đang phải ngày đêm vật lộn với miếng cơm manh áo để mong chờ cho một tương lai tươi sáng hơn hay ít nhất là nó tốt đẹp hơn so với những gì họ đang phải vật lộn ở quê nhà.

Nói về đất nước Israel này, những người Việt lao động bất hợp pháp hay còn được gọi là lao động 5 năm cũng không hề ít. Con đường đó có thể là từ những đoàn lao động ngắn hạn sau khi hết chương trình không về nước hay cũng có thể là sang Israel theo visa du lịch rồi trốn ở lại luôn. Israel cũng là một quốc gia phát triển, mức GDP bình quân đầu người của họ cỡ khoảng hơn 40000USD, gấp khoảng 20 lần so với GDP bình quân đầu người của Việt Nam. Cũng nhiều bạn tu nghiệp sinh tấm tắc khen, nói với mình là làm ở bên này một vài tháng thôi mà ăn được cả năm ở Việt Nam nên cũng tranh thủ vắt sức ra để làm. Nếu có mối làm hay quen biết thì lương có thể sẽ cao hơn nhiều mà mỗi tháng cũng tranh thủ kiếm thêm được chút đỉnh. Vì thế mà việc lao động bất hợp pháp cũng không còn là điều gì quá xa lạ nữa.
Nhắc tới thái độ của chính người Việt mình với những người lao động trốn lại ở đây, thỉnh thoảng mình hay được mấy bạn tu nghiệp sinh hỏi nhỏ “Lão đấy là lao động 5 năm ở đây đúng không chị?” hay “Thằng đó năm ngoái trốn ở lại đúng không?”. Mình cũng không hề có một sự đánh giá gì ở đây, vì quan điểm cá nhân mỗi người khác nhau, có thể việc trốn ở lại là một sự nhục nhã, có thể những câu chuyện về những “cáo già” đã ở đây một thời gian quá lâu, được kể lại, đã khiến cho không ít người không có thiện cảm với những người lao động đó. Mình hoàn toàn hiểu việc cần thiết cần phải chuẩn bị tinh thần và sự hiểu biết cho những bạn mới sang về những vấn đề phía sau mà bạn ấy có thể gặp phải trong quá trình sinh sống và làm việc bên này, có đề phòng lúc nào cũng hơn chứ, thêm nữa, mình cũng không phủ nhận rằng có những người không tốt như vậy trong cộng đồng lao động người Việt ở đây, mà nói chuẩn ra thì có nơi nào toàn người tốt đâu đúng không nào? Có điều, theo mình, mọi thứ cũng cần đưa ra một góc nhìn toàn diện và cũng nên đánh giá theo từng cá nhân chứ đừng quy chụp hết lại với nhau. Đó sẽ là một điều thiếu xót lớn.
Mình cũng quen biết một vài người lao động 5 năm ở bên này, cũng có người nọ người kia, cũng có dịp ngồi hỏi thăm hàn huyên chút ít. Về một trong số những người mình quen biết, có dịp ngồi với nhau, mình và ông anh ấy người cầm lon bia, người cầm cốc nước, cũng chỉ hỏi han nhau được dăm ba câu. Có lần mình hỏi anh định bao giờ về nước thì anh nói anh quyết năm tới về, nhưng rồi lại tiếp tục lần khất tiếp tới năm sau nữa, ngót nghét trên đất khách cũng đã chục năm. Rồi tiếp tục câu chuyện thì anh cũng chia sẻ rằng, anh cũng chỉ gắng gượng để có thể đủ về Việt Nam mà xây được căn nhà, cưới được cô vợ và có chút vốn để làm ăn. Anh cũng nói với giọng thoáng qua mà như đã trở thành một lẽ dĩ nhiên trong nếp nghĩ: “Anh chỉ là dân lao động, ăn học chẳng có, về Việt Nam làm sao kiếm nổi được việc làm, thôi thì cứ phải cố gắng ở đây mà cày cuốc chứ biết làm sao“.
Có lẽ mình cũng không muốn bàn đến vấn đề đúng sai ở đây, vì rõ ràng việc trốn ở lại hay nhập cư bất hợp pháp theo con đường du lịch thì đều là phạm pháp rồi. Không chỉ vậy mà nó còn ảnh hưởng rất nhiều tới cơ hội sang bên này của những thế hệ tiếp theo hay to lớn hơn là nó làm xấu đi hình ảnh của Việt Nam trong mắt các quốc gia khác. Nhưng nói thế để làm cái gì khi chính Việt Nam mình cũng không thể cho người dân của mình có một cuộc sống ổn định, bình yên. Có đi xa mới biết chẳng ai muốn rời bỏ quê hương nếu như nơi đó còn có thể cho họ một cơ hội để sinh sống và lập nghiệp cả. Nguyên nhân thì cũng đã quá nhiều lời bàn rồi mà cái trách nhiệm thì nó cũng vô cùng lắm, mình chỉ mong rằng mỗi người chúng ta, khi nghĩ về những vấn đề trên sẽ vẫn còn cảm thấy một chút gì đó cay đắng để mà nỗ lực hơn chút với hy vọng là tương lai có thể góp một phần công sức của mình xây dựng đất nước Việt Nam tươi đẹp hơn.
Arava – Một ngày gió lạnh mà trong lòng cũng thấy tái tê …

You may also like

Hot News